Miêu nô Khả Khả liên tiếp tấn công bằng đôi móng vuốt, lại không cho tôi nhịp nghỉ để thở. Tôi cũng liên tục tránh né mấy lần, bắt lấy cổ tay cô ấy, nhưng lại hụt mất, cùng lúc động tác của cổ cũng càng lúc càng nhanh, sau khi miễn cưỡng trốn tránh vài lần nữa, đã không thể thoát được nữa, so với tốc độ của cô ấy, suy cho cùng tôi vẫn kém hơn rất nhiều.

Tôi không kiềm được mà tức giận trong lòng, muốn dùng cấm pháp nhưng hai tay tôi lại bị cô ấy ép chặt, khiến tôi không có không gian để ra tay. Lúc này mới hiểu ý của cổ, muốn cướp thế dẫn đầu nên không để tôi đánh trả.

Nam Cung Phi Yến ở một bên nhìn trong giây lát, thấy tình hình không ổn, giậm chân nói:

- Đồ đầu đất, em còn trốn, mau đánh lại đi.

Tôi vừa trốn vừa hô tô:

- Chị. Em muốn đánh trả cũng không kịp nữa...

Sắc mặt của Nam Cung Phi Yến rốt cuộc cũng thay đổi, quát:

- Miêu nô, nếu cô không dừng lại, tôi sẽ phải ra tay. Cô đã quên Cửu Vĩ Thiên Hồ rồi sao? !".

Nghe thấy lời này, trong tiềm thức của Miêu nô Khả Khả dường như ngưng đọng, trong mắt xẹt qua một tia sợ hãi, hiển nhiên là nhớ tới chuyện trước đây, mình nhân lúc này vội xoay người lui về, đã đem ngón tay kéo ngọc huyết, đồng thời rút ra tấm bùa chú, quát to:

- Trúng!

Khẩu lệnh vừa phát ra, một lá Khốn Tự Quyết đã xuất ra. Tôi không hề muốn tổn thương cô ấy, chỉ cần vây hãm cô lại là được rồi.

Ánh sáng đỏ lóe lên. Hình bóng Khả Khả bỗng nhiên ngừng lại, liền sau đó cổ quả thực là không thể cử động.thực sự đã bị mắc kẹt tại chỗ.

Nhưng mà cô ấy lại không phục, không ngừng giãy giụa tại chỗ muốn nhảy ra khỏi khe hở, đồng thời luôn miệng la hét, giống như một con mèo hoang nhỏ hung dữ.

Tôi cau mày, lấy ra Quyết Tự Chú, xem ra lá bùa này có thể khiến cô ấy hiền lành hơn một tí.

Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một người, lớn tiếng gọi:

- Tư Đồ tiên sinh có lệnh cho Hàn Thanh Thiên vào trong, bất luận kẻ nào cũng không được ngăn cản.

Theo bản năng, tôi ngẩng đầu nhìn, lập tức kinh ngạc, người này, là Hướng Vu-thần giữa cửa.....

- Hướng Vũ, sao cậu lại ở đây?

Tôi ngạc nhiên hỏi

- Ừ, đúng lúc tôi có chuyện đến hỏi Tư Đồ tiên sinh, lại gặp được cậu ở đây, vừa nãy tiên sinh có bảo, cho gọi cậu vào trong.

Hướng Vũ vừa cười vừa nói, đồng thời làm động tác "mời vào " đến hỏi Tư Đồ tiên sinh, lạ

Miêu nô vẫn còn đang la hét ở đó, tôi bước tới nhìn cô ấy, cười nói:

- Cô như vậy là không đúng đâu đấy. Chủ nhân của cô đã cho tôi vào rồi, còn kêu la cái gì, nghe lời, ngoan…

Khả Khả đã trở lại bộ dạng bình thường, chỉ nhe hàm răng nanh với vẻ hung dữ, nhưng nhìn điệu bộ của cô thực sự rất đáng yêu, tôi không nhịn nổi mà đưa tay vỗ vỗ đầu cô ấy, nhưng cổ lại há miệng toan cắn ngón tay tôi. Tôi giật mình, vội vàng rút tay lại, bực bội nói:

- Thôi, cô cứ đứng ở đây đi, đồ mèo nhỏ không nghe lời.

Tôi cũng mặc kệ cô ấy, quay người bước vào trong, đồng thời gọi Nam Cung Phi Yến và Tiểu Bạch, lúc cùng bước tới cửa, Hướng Vũ đưa tay ra và nói:

- Tiểu Thiên, Tư Đồ tiên sinh bảo chỉ để một mình cậu vào, những người khác đợi ở ngoài một lát

- Cái này...

Tôi quay đầu nhìn Nam Cung Phi Yến và Tiểu Bạch, sắc mặt của Nam Cung Phi Yến trầm xuống, còn Tiểu Bạch không để tâm, xua tay bảo:

- Vậy anh tự đi đi, em chơi với mèo nhỏ một lát. ……

Nói xong, cậu ta chạy đến chỗ Miêu nô, nhìn bên trái, dòm bên phải, quan sát Khả Khả đầy tò mò. Nam Cung Phi Yến lo lắng đưa mắt nhìn tô:

- Vậy em cẩn thận một chút.

Tôi gật đầu:

- Ừm, yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu, chờ em ra.

Nói xong, tôi liền theo sau Hướng Vũ tiền vào trong, quay đầu nhìn thì thấy Nam Cung Phi Yến đã bị chặn lại ở cửa, còn Tiểu Bạch thì đang tán gẫu với Miêu nô:

- Tôi hỏi này, cô tên là gì vậy nhỉ…..

Cái thằng đầu óc đơn giản này, mấy ngày trước còn luôn miệng nói nhớ thương Tiệp Dư, cái này phải đổi thành Khả Khả rồi……..

Tôi cùng Hướng Vũ bước vào phòng, người hầu đó đang đứng bên trong, nhìn tôi bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, thấy tôi vào cũng không nói gì, một tay vén màn, hạ giọng nói với tôi:

- Sức khỏe ông lão gần đây không tốt. Cậu vào đó đừng nói xằng nói bậy.

“Nói xằng nói bậy?” Tôi nghi ngờ nhìn anh ta, cái này dựa vào đâu mà nói vậy?

Sau đó anh ta lập tức xoay người, mặc kệ tôi, tôi lườm anh ta, thầm nghĩ, Tư Đồ tiên sinh tinh thông âm dương, đoán trước được chuyện tương lai, có lẽ ông ấy sớm đã biết mục đích chuyến đi lần này của tôi.

Nhưng dù sao đi nữa, điều gì tôi nên nói, tôi cũng phải nói, nếu Tư Đồ một mực trốn tránh, chỉ lo thân mình, ngày hôm cũng thích hợp để nói rõ ràng một lần với ông ta

Hai chúng tôi đã đến phong khách và bước vào trong, đây là một căn phòng mật rất yên tĩnh, không có cửa sổ, không có đồ đạc, chỉ có một vài tấm đệm cói lót dưới đất, trên vách tường bên cạnh có một ngọn đèn dầu đang nhóm lửa. Ánh nến chiếu trên các bức tường hòa trong căn phòng bí mật, vừa mờ ảo mà vừa quỷ dị

Tư Đồ tiên sinh đàn ngồi một mình trên đệm cối, hai chân xếp bằng, hai tay đặt lên nhau, đầu hơi cúi, đây là cách ngồi thiền tiêu chuẩn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, tâm nhìn tự tại. Toàn thân không hề có sự dao động.

Nếu không phải tôi mở to mắt quan sát rõ ông ta đang ngồi ở đó, thì tôi khó có thể cảm nhận được, trong căn phòng này còn có người tồn tại.

Đáng sợ quá đi, Quy Tức đại pháp ư? Ý nghĩ này chợt nảy ra trong đầu tôi, sau đó tôi nhìn Hướng Vũ thưa:

- Tiên sinh, Hàn Thanh Thiên đến rồi, hai người cứ nói chuyện, tôi ra ngoài trước.

Giọng điệu của anh ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, mà đầy sự thành kính, tôi nhìn Hướng Vũ đi ra ngoài, đóng kín cửa mật thất, trong phút chốc, ánh sáng xung quanh lại tối đi vài phần.

Tư Đồ tiên sinh vẫn ngồi đó, bất động, cả căn phòng im ắng đến đáng sợ, tôi đưa mắt nhìn Tư Đồ tiên sinh, cảm nhận được nhịp đập của chính mình, ông cứ gục đầu xuống như thế, nhìn qua chẳng khác người chết đã ngừng thở

Tôi lặng lẽ nhìn ông ta, chợt hiểu ra điều gì đó, thế là tôi cũng ngồi xuống, đối diện với ông, bắt chước kiểu dáng của ông, chân xếp bằng, hít thở sâu rồi cũng cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, nhưng mà, miệng nhìn tâm làm kiểu gì cũng không được, tâm tôi, không thể không thể yên tĩnh được.

Hơn nữa, tôi vẫn có thể nghe rõ ràng tiếng thở của mình.

“Tâm cậu, không thể bình thản được sao?” Tư Đồ tiên sinh đột ngột lên tiếng, thanh âm của ông rất nhẹ, có chút mờ ảo, nhưng lại lọt vào tai và đầu óc tôi một cách rõ ràng

Tôi gật đầu:

- Phải, tôi không thể tịnh tâm, bởi vì trong lòng tôi có quá nhiều gánh nặng dồn nén khiến tâm tôi không yên.

Ông vẫn cúi đầu nói tiếp:

- Nếu như cậu chết, cậu vẫn còn gánh nặng chứ?

Tôi nhíu mày suy nghĩ rồi trả lời:

- Chắc hẳn sẽ không còn nữa. Người chết rồi, mọi sự cũng hóa hư không, còn gánh nặng gì nữa? Trừ khi sau khi chết hồn phách cũng không an yên, còn luyến tiếc chuyện lúc còn sống.

Tư Đồ tiên sinh im lặng, một lúc lâu sau mới đáp:

- Trên đời này, có một số người sau khi chết được vào vào luân hồi, cũng có một số người chính do số mệnh đã định mà thần hồn tiêu tan. Oai lực của Thiên Đạo gieo rắc nỗi sợ hãi không tên, chưa từng đến nay không phải ai cũng có thể chống lại.

Không thể nào lý giải được những lời ông nói, sầu não bi thương, tôi nghe xong không khỏi kỳ lạ:

- Sao ông lại nói ra lời ấy? Tôi cũng cảm thấy nếu con người đã được sống, thì nên nghĩ cách sống sao cho đáng với cuộc đời này mà không phải lo nghĩ về chuyện sau khi chết như thế nào. Thật lòng mà nói thật, thế giới sau khi chết, số phận luân hồi ở kiếp sau, tôi hoàn toàn không quan tâm.

- Ồ, tại sao không quan tâm?

Ông ta đột nhiên ngẩng đầu, chậm rãi mở mắt, trong con ngươi đôi mắt lóe lên tia sáng rực rỡ khác thường

Tim tôi nhảy dựng, ông ta hình như có vẻ không giống với mọi khi lắm, nhưng tôi vẫn thản nhiên trả lời:

- Rất đơn giản, người ta nói sau khi luân hồi sẽ không còn ký ức của kiếp này nữa, là tái sinh hoàn toàn, không đúng, không thể gọi là tái sinh, phải gọi kiếp sống mới mới đúng. Vậy ông nghĩ, nếu đã không còn ký ức, kiếp này của tôi, chết đó là chết. Ngay cả bản thân tôi không nhớ nổi mình đã từng tồn tại. Tôi sau khi đầu thai liên quan gì đến tôi của kiếp này? Cái gọi là hồn bay phách lạc, cái gọi là luân hồi luân thế thật ra đối với tôi cũng như nhau. Dù sao tôi cũng không phải tôi, người cũng không phải người, cho dù mọi người đời oanh oanh liệt liệt, yêu hạn tình cửu thì đời sau không ai biết ai là ai thì còn gì rối ren nữa? Cho nên, tôi chỉ muốn sống cho kiếp này, sống không hối tiếc là được rồi.

- Tốt, nói rất tốt!

Vẻ mặt ông ta có chút xúc động, dường như đã giác ngộ được điều gì đó, chỉ là sau khi khen vài câu tốt, liền đổi chủ đề, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi chằm chằm:

- Nhưng nếu ta nói với cậu, tôi có thể cho cậu lưu lại ký ức kiếp này sau khi chết, mọi thứ ở kiếp này, cậu chịu không?

- Ông nói… sao?

Tôi sững sờ, ông ta có ý gì?

Tôi đột ngột đứng dậy!

 

0.17671 sec| 2429.813 kb